dựa trên Note trong iPhone 11. 14/04/2023. một vài nội dung đã được chỉnh sửa và lược bỏ nhằm tránh để lộ danh tính thật của nhân vật.
mong rằng nhỡ có ngày em vô tình chết và chiếc điện thoại này được mở ra và đọc sạch, thì người ta cũng biết được về anh – một người quan trọng biết chừng nào trong tâm trí em, trong cuộc đời em – ít nhất là tới thời điểm hiện tại.
rất hay, anh từ lâu chẳng còn liên quan gì tới cuộc đời của em nữa. mối liên hệ của chúng ta quả thực quá mong manh, để chính em cũng phải ngỡ ngàng, trước tác động của anh dành cho em dưới cương vị là một người chẳng thể gọi tên là gì với em.
là một người bạn? có rất nhiều kiểu bạn. nếu “bạn” là cách gọi đơn giản và không thể nào lười biếng hơn cho phần lớn các mối quan hệ thượng vàng hạ cám, ừ thì anh là một người bạn.
anh chẳng phải một người bạn được biết tới trong những sắp đặt truyền thống và/hoặc không thể tránh khỏi: không phải bạn cùng lớp, không phải bạn cùng câu lạc bộ, bạn của bạn, bạn “thật” trong số các đồng nghiệp. v.v. em biết tới anh qua ứng dụng hẹn hò. một sắp đặt dựa trên những thuật toán và công nghệ. chỉ cần lùi về cỡ 1 thập kỷ trước, chắc chúng ta không bao giờ có thể gặp được nhau.
nhiều năm trước đây, trước lần tiếp xúc gần nhất, chúng ta đã từng match. đó là một cuộc trò chuyện không có gì quá nổi bật với em, nhưng đủ để làm anh nhớ tới em, và nhận ra em trong lần match sau đó. mọi thứ không quá tệ, chỉ là chẳng đi tới đâu. dù sao thì khi đó, em cũng đã có quá đủ những cuộc date. những cuộc trò chuyện trên ứng dụng chỉ còn là quán tính chiều hư cho những sự chán chường và trống rỗng rất đặc trưng khi còn trẻ và rảnh rỗi, trước khi bước sang giai đoạn có thể làm gì đó bớt vô tích sự hơn cho đời. nên là, chẳng đi tới đâu, nhưng không quá tệ, thực ra cũng là một điều tốt.
trong lần tái ngộ, câu đầu tiên anh nói, đó là anh từng nói chuyện với em. phản ứng của em khi đó có phần nào hoảng hốt. cơ bản thì em không thích những gì không nằm trong dự liệu. viết trên một quyển vở mới sạch thơm bao giờ chẳng thích hơn viết tiếp trên một trang giấy đã dở dang một đôi trang. chỉ khi anh cho em xem ảnh cũ của anh, em mới nhận ra được phần nào. quả thực là anh đã rất khác.
dù sao thì, việc anh từng nhớ tới em chẳng thể là một minh chứng cho việc chúng ta đã để lại những ấn tượng, hay ký ức nào thực sự đáng nhớ về nhau. lần trước cũng vậy, lần này cũng thế. thôi thì, nếu anh đã từng nhớ em, dù chỉ là một ký ức mờ mờ thoáng hiện qua vài dòng tin nhắn, thì em cũng đã nhớ tới anh ít nhiều trong lần gặp về sau.
khác với nhiều sắp đặt truyền thống, chẳng có gì là chắc chắn cho việc em và anh có thể giữ liên lạc với nhau, hay là gặp lại nhau hay không. một vài cơ sở, dù mong manh, để đưa ra những dự đoán, cũng là điều xa xỉ. tất cả mọi thứ chỉ phụ thuộc vào ý chí, và tình cảm của đôi bên.
nhưng dù sao, anh cũng là một người bạn.
anh là một người bạn. nhưng không phải một người bạn chưa bao giờ nói chuyện, hoặc nói vài câu đãi bôi lấy lệ. trong những lúc chúng ta có thể có một cuộc hội thoại với nhau, em nhớ rằng nó đã kéo dài hàng tiếng đồng hồ. chỉ em và anh. ngay cả khi có những khoảng lặng kéo dài xen kẽ giữa những cuộc đối thoại, em cũng cảm thấy thật thoải mái và dịu dàng. em chẳng phải cố nghĩ ra cái gì, hay cố nói điều gì, để thể hiện hay kết nối với anh. nhưng không phải câu chuyện nào cũng dễ dàng và cởi mở như thế. anh có những góc nhìn khác, tông giọng khác, và cách hành xử chẳng giống bất kỳ ai mà em quen. gần một nửa thời gian gặp, em đã luôn cảm thấy bối rối, chẳng biết phải phản hồi như thế nào. đôi khi em thấy mình như bị chọc quê và bị xúc phạm. có bỏ qua những yếu tố cá nhân có phần nhạy cảm trong thời điểm đó, thì em cá chắc rằng, trong lần gặp tiếp theo, ngay cả với một tâm thế ổn định hơn, thì em vẫn sẽ có những phản ứng tương tự như vậy thôi.
anh là một người bạn. không phải kiểu người để nói chuyện hàng ngày, không phải kiểu người để tương tác trên mạng xã hội, cũng chẳng phải một người em cần giữ kết nối để phục vụ cho công việc hay bất cứ mục đích gì. em luôn có thể lựa chọn gạt anh ra khỏi cuộc sống trong mọi thời điểm. anh cũng vậy thôi. đặc biệt khi nhìn nhận lại việc ta đã từng trò chuyện một lần rồi mất hút cách đây nhiều năm về trước, lựa chọn đó chẳng có gì bất khả thi, bất chấp ai nhớ ai, ai nói gì với ai. giờ thì em đã unfollow anh, anh cũng unfollow em trên mạng xã hội. nếu một ngày em chọn xoá facebook, chúng ta lại tiếp tục mất hút trong một thế giới vốn dĩ vẫn luôn là một tổ hợp của muôn vàn thế giới khác nhau. thế mới nói, thế giới này rất rộng mà cũng rất hẹp.
anh là một người bạn. anh chẳng có tương tác gì với em trong một thời gian dài, bởi em đã đặt anh vào restrict. anh chẳng thể thấy bất kỳ bài đăng nào của em, trừ khi em cho anh thấy. điều đó làm em đỡ sợ hãi trước sự thật rằng anh chẳng hề quan tâm tới em, nếu như ai quan tâm ai cũng phải thả một dấu hiệu gì đó rõ ràng trên facebook. dù có biết bao người có thể âm thầm tương tác và dõi theo, giống như cách em soi từng chút một về anh qua những mẩu thông tin vụn vặt và ít ỏi như bao thằng con trai khác hiện diện trên mạng xã hội, trước những lần anh tương tác trong các bài đăng của em, em chẳng thể nào chấp nhận được việc anh không còn tương tác gì với em nữa. mặc cho có những kẻ chẳng quan tâm vẫn hay react bừa phứa. mặc cho những kẻ vẫn liên tục dõi theo mà không hề để lộ một dấu vết…
mỗi khi nghĩ về anh, em luôn có những cảm xúc thật đặc biệt và khó giải thích. chưa có ai đem lại cho em cảm giác như vậy bao giờ. dẫu cho những phản ứng của em đã có phần không lành mạnh, cũng như em đã lựa chọn không kết nối với anh, em vẫn không thể nào ngăn cấm bản thân mình nghĩ về anh được.
đặc biệt suốt nửa năm vừa qua, khi em đã cố gắng ẩn thông tin của anh, khoá mạng xã hội, và tập trung làm rất nhiều thứ, suy nghĩ về anh vẫn luôn len lỏi trong mọi lúc mà nó có thể. gần đây, em có nói với [5] rằng, biểu hiện của việc thích một ai đó thật lòng, đó là việc luôn cố gắng đề cập tới họ, ngay cả trong những cuộc hội thoại chẳng có tí gì liên quan. quả đúng là vậy. em đã rất thích anh. trên quãng đường đi học, trên giường ngủ, dưới bầu trời đêm, và trong các quán cà phê nho nhỏ có chỗ ngồi ngoài trời, tất cả mọi thứ như đang gợi nhắc về anh. em ước gì em có thể gặp lại anh thêm một lần nữa, và có những cuộc trò chuyện như ta đã từng.
mùa hè năm đó… quả là mùa hè mà em sẽ không bao giờ quên được. em đã ngã một vố đau đến thế là cùng.
điều gì làm em thích anh? câu hỏi đó thật là khó. quả là anh cũng có nhiều điều tốt đẹp cơ bản đủ để bất kỳ ai cũng có những ấn tượng ban đầu không quá tệ. nhưng kỳ thực, sau khi đã biết tới [22], những ấn tượng ban đầu đó chẳng còn xi nhê gì với em nữa. ở thời điểm đó, có thể nói rằng, để được em nhớ tới còn khó, nói gì tới việc làm em quên đi được [22]! vậy mà giờ đây, mọi thứ anh làm, mọi điều anh có, mọi cách anh thể hiện, và những kỷ niệm chung với anh, trở thành nguồn thông tin quý giá mà em luôn cố gắng lưu giữ. những gì tốt đẹp tầm thường bỗng trở nên quá đặc biệt. không phải là em không thể nào kiếm ai đó tốt hơn anh, tuyệt vời hơn anh, mà bởi em thích anh vì anh là chính anh. cho nên, giờ có cho em gặp một người có tất cả mọi thứ như anh và thậm chí tốt hơn anh vạn lần, em cũng đâu cần họ. có nói ra những điều mà em thích ở anh cũng là thừa. nhưng nhìn chung, em thích giọng nói của anh, thích việc anh học rất giỏi ở trường đại học, thích việc anh ăn mặc bình thường, thích việc anh biết chơi piano, và thích những điểm chung chung mà khác biệt mà ta có nhưng chẳng tiện nói ra dông dài.
có những điều bé thật bé thôi, nhưng cũng khiến em cảm thấy ấn tượng về anh. em thích cái tên của anh, thích số ngày sinh của anh, thích việc anh viết những dòng tin nhắn gãy gọn, rõ ràng, thích sự tình cảm và để ý từng chút một – về bản thân cũng như với những người khác – ở anh.
bình luận (22/12/2025): tôi vẫn nhớ, tôi đã im lặng trong bao lâu trước khi đủ can đảm mở note điện thoại ra và gõ hết những lời gan ruột kia trong một đêm trằn trọc. mọi thứ thật lộn xộn và tủn mủn. hẳn là vậy, tôi đâu có chủ đích viết ra tất cả mọi thứ. nếu giờ cho tôi viết lại, hẳn mọi thứ sẽ gãy gọn hơn, như là một ca cũng nên. tôi biết nó chưa hoàn thiện, nhưng tự hình hài của nó đã tạo ra tổng thể hoàn thiện cho chính nó. do đó, tôi cũng không muốn viết thêm đoạn kết tại đây. dẫu sao thì, chừng nào tôi còn chưa ngưng được những ám ảnh và suy nghĩ về anh ấy (đúng vậy, ngay cả bây giờ… sắp được 4 năm rồi), sẽ chẳng có nổi một cái kết nào phù hợp ở đây. giống như cánh tay của tượng nữ thần Vệ Nữ vậy.
dạo này, hoặc trong những giai đoạn khủng hoảng nói chung, tôi lại nhớ về anh. từ giai đoạn đó, tôi đã luôn có những thôi thúc phải liên tục cố gắng, phải trở thành người xuất sắc, phải là một cái gì đó, khiến anh cảm thấy tương xứng và tự hào. một huyễn tưởng mong manh về tình yêu và hạnh phúc. cùng với đó là một lực kéo rất mạnh. chúng luôn nói với tôi rằng, tôi chẳng bao giờ xứng đáng với anh. anh sẽ chẳng bao giờ muốn ở bên một người như tôi. những điểm chung mà tôi và anh có, chỉ là những ảo tưởng mà tôi đang bám víu trong vô vọng. tôi đã không nói nhiều về sự tự ti này với ai. chúng luôn đeo bám tôi một cách mơ hồ, rất khó để nói hay mô tả nhiều về chúng. dẫu sao, tôi vẫn luôn cố gắng, tôi chưa bao giờ dừng lại. bất kể anh có tự hào về tôi, hay có quay lại, tìm đến với tôi hay không, điều đó cũng chẳng còn quan trọng nữa. có nhiều thứ tôi đã nhận ra từ rất lâu trước khi tôi có thể ngôn từ hoá chúng ra thành lời.